Có những quốc gia bị địa lý giam hãm, cầm tù, nhưng lại có những nước khác được tự do như "đại bàng tung cánh" tha hồ phô diễn sức mạnh mà địa lý mang lại. Ảnh minh họa: Nano Banana 2.
Ngày 27/2/2026, eo biển Hormuz vẫn tấp nập với 141 tàu hàng khổng lồ rẽ sóng, nhưng từ ngày 8/3 đến nay, mỗi ngày chỉ có 2-4 chiếc đi qua. Nguyên nhân trực tiếp là các cuộc không kích của Israel và Mỹ vào hàng loạt mục tiêu ở Iran, khiến Iran đáp trả bằng cách phong tỏa tuyến đường biển huyết mạch này bằng thủy lôi và drone.
Mức sụt giảm 97% lưu lượng hàng hải qua Hormuz đã lập tức giáng một đòn mạnh vào chuỗi cung ứng năng lượng, khí đốt tự nhiên hóa lỏng và phân bón của toàn cầu.
Nơi hẹp nhất của Hormuz chỉ rộng khoảng 30km nhưng lại gánh vác tới 1/5 lượng dầu mỏ tiêu thụ toàn cầu. Chỉ cần một vài rủi ro hiện hữu tại nút thắt này, phí bảo hiểm hàng hải trên các tàu chở dầu siêu lớn đã tăng vọt từ 250.000 USD lên 1 triệu USD, buộc các hãng tàu phải chủ động dừng hoạt động vì lí do kinh tế, chưa nói đến vấn đề an toàn tính mạng.
Sự kiện Hormuz 2026 là đại diện cho sự giam cầm của địa lý đối với hàng loạt quốc gia lớn nhỏ trên toàn cầu. Trong kỷ nguyên của máy bay không người lái, tên lửa siêu thanh, vệ tinh nhân tạo và vũ khí tự hành, địa lý vẫn tạo ra những chiếc thòng lọng vật lý không thể bị xóa bỏ bằng công nghệ.
Bất kể là Iran, Nga, Trung Quốc hay Mỹ, mọi chiến lược địa chính trị cốt lõi đều xoay quanh việc kiểm soát hoặc cố gắng thoát khỏi những điểm nghẽn của tạo hóa.
Giếng dầu Trung Đông bị bao vây bởi ba điểm nghẽn là eo biển Hormuz gần Iran, eo biển Bab el-Mandeb gần Yemen, và kênh đào Suez chạy qua Ai Cập. Nguồn: eia.org.
Khu vực Vịnh Ba Tư sản xuất dồi dào năng lượng bậc nhất thế giới, nắm giữ khoảng 20% sản lượng dầu toàn cầu. Tuy nhiên, khối tài sản khổng lồ này lại nằm gọn trong một chiếc "túi" địa lý khép kín với lối ra duy nhất bằng đường biển là eo biển Hormuz. Iran có lợi thế tuyệt đối tại đây nhờ đường bờ biển dài gần 1.500 dặm, cùng với địa hình đồi núi hiểm trở rất dễ dàng che giấu các bệ phóng tên lửa hoặc triển khai thủy lôi.
Các quốc gia Vùng Vịnh có thể tìm cách xây dựng đường ống bơm dầu sang Biển Đỏ để né tránh Hormuz, nhưng vẫn sẽ phải đối mặt với một hệ thống nút thắt liên hoàn khác.
Ở phía Nam Biển Đỏ là eo biển Bab el-Mandeb hẹp khoảng 30km, nơi lực lượng Houthi đồng minh của Iran thường xuyên uy hiếp tàu thuyền thương mại. Ở đầu phía Bắc lại là kênh đào Suez, một điểm nghẽn nhân tạo chật hẹp dễ dàng bị khóa cứng bởi các yếu tố thời tiết hoặc kỹ thuật.
Bài học từ quá khứ tại Suez đã chứng minh sự mong manh của chuỗi cung ứng khi bắt buộc phải đi qua các nút thắt này. Tháng 3/2021, con tàu Ever Given dài 400 mét và sức chở 20.000 TEU bị gió thổi chệch hướng, chặn đứng hoàn toàn lưu lượng giao thông trên con kênh.
Sự cố của một con tàu duy nhất đã làm gián đoạn lượng hàng hóa trị giá 10 tỷ USD mỗi ngày, minh chứng cho việc Trung Đông tuy có nguồn vàng đen quý giá nhưng lại bị giam lỏng trong một ngõ cụt dễ bị chặn đường ra. Việc cố gắng điều hướng cho dầu mỏ đi đường khác chỉ là tránh vỏ dưa để rồi gặp phải vỏ dừa.
Nghịch cảnh địa lý không chỉ trói buộc Trung Đông mà còn là trở ngại lớn lao đối với nền kinh tế và chiến lược quân sự của Nga. Dù là quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới, Nga lại đối mặt với điểm yếu lớn do nằm trên Đồng bằng Bắc Âu, một vùng đất phẳng và trống trải khiến Nga luôn lo ngại nguy cơ xâm lược từ phía Tây. Hơn thế nữa, Nga tiếp giáp ba đại dương nhưng lại thiếu các cảng nước ấm quy mô lớn để duy trì hoạt động thương mại và hải quân quanh năm.
Các lối ra biển của Nga thường xuyên bị khóa chặt bởi các nút thắt địa lý do đối thủ kiểm soát. Cảng Vladivostok ở Thái Bình Dương bị bao vây bởi biển Nhật Bản, trong khi cảng St. Petersburg ở Biển Baltic phải đi qua eo biển Đan Mạch thuộc khối NATO.
Hạm đội Biển Đen tại cảng Sevastopol bị nhốt hoàn toàn bởi eo biển Bosphorus do Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát, điều này giải thích tại sao Nga phải hành động dứt khoát sáp nhập bán đảo Crimea năm 2014 để giữ vững lối đi ra Địa Trung Hải.
Thủ đô Moscow của Nga nằm ở vùng đồng bằng Bắc Âu, dễ bị tấn công bằng bộ binh cơ giới. Đường bờ biển của Nga cực dài nhưng hoặc là bị đóng băng, hoặc là bị giam hãm trong những vùng biển chật hẹp như Biển Đen, Biển Nhật Bản, Biển Baltic. Nguồn: Brittanica; Việt hóa: Đức Quyền.
Tương tự như Nga, Trung Quốc là một nền kinh tế khổng lồ nhưng lại bị bao vây bởi rào cản tự nhiên và đối thủ địa chính trị. Vùng lõi nông nghiệp và công nghiệp của Trung Quốc được bảo vệ an toàn bởi sa mạc Gobi và dãy Himalaya, nhưng tham vọng vươn ra biển lớn lại vấp phải chướng ngại vật lớn.
Để ra được Thái Bình Dương, tàu thuyền Trung Quốc bắt buộc phải đi qua "Chuỗi đảo thứ nhất" (First Island Chain) kéo dài từ Nhật Bản, qua đảo Đài Loan, xuống Philippines, nơi Mỹ và các đồng minh đang duy trì sự hiện diện quân sự vững chắc.
Sự phụ thuộc này dẫn đến Thế tiến thoái lưỡng nan Malacca, một rủi ro lớn đối với an ninh năng lượng của Bắc Kinh khi khoảng 80% năng lượng nhập khẩu phải đi qua eo biển hẹp chưa 3 km.
Nếu xảy ra xung đột, việc đối thủ phong tỏa điểm nghẽn này sẽ giáng đòn nặng nề vào nền kinh tế Trung Quốc. Để tháo gỡ nút thắt, Trung Quốc đang rót hàng chục tỷ USD xây dựng cảng nước sâu Gwadar tại Pakistan và hệ thống đường ống dẫn dầu nhằm tìm một lộ trình thay thế an toàn hơn.
Nếu địa lý là một chiếc thòng lọng với phần lớn các quốc gia, thì tạo hóa lại dành một sự ưu ái hiếm có cho nước Mỹ. Mỹ sở hữu một pháo đài tự nhiên hoàn hảo, được bảo vệ bởi hai đại dương khổng lồ là Thái Bình Dương và Đại Tây Dương cùng hai láng giềng không tạo ra mối đe dọa quân sự hiện hữu là Canada và Mexico. Điều này cho phép nền kinh tế lớn nhất thế giới rảnh tay tập trung nguồn lực phát triển thương mại thay vì phải liên tục phòng thủ biên giới trên bộ.
Trong khi Mỹ Latinh bị chia cắt bởi dãy núi Andes, châu Phi bị ngăn cách bởi sa mạc và các con sông nhiều thác ghềnh, nội địa Mỹ được kết nối liền mạch bởi Lưu vực sông Mississippi. Hệ thống sông này có chiều dài mặt nước có thể giao thương bằng tàu thuyền lớn hơn toàn bộ phần còn lại của thế giới cộng lại, tạo ra mạng lưới vận tải giá rẻ kết nối vùng lõi nông nghiệp thẳng ra Vịnh Mexico. Quyết định lịch sử mua lại vùng Louisiana từ Pháp năm 1803 với giá 15 triệu USD đã nhân đôi diện tích đất nước và trao cho Mỹ chiếc chìa khóa vươn lên thành siêu cường.
Nhờ vị trí địa lý nội địa đắc địa, Mỹ có khả năng xây dựng một lực lượng hải quân nước xanh vươn tầm toàn cầu. Lực lượng này không chỉ bảo vệ an ninh lãnh hải mà còn có năng lực tuần tra, kiểm soát chính những nút thắt địa lý đang làm khó Nga, Trung Quốc và Iran. Đây là minh chứng cho việc Mỹ đã tận dụng tối đa lợi thế tự nhiên để thiết lập sự hiện diện chiến lược trên các tuyến hàng hải thiết yếu toàn thế giới.
Mỹ có hai bờ biển dài thông thoáng ở hai hướng Đông và Tây, không bị kiềm tỏa trong các vùng biển chật hẹp như Nga. Các hàng xóa ở phía Bắc và phía Nam không đủ lớn để đe dọa về quân sự. Nguồn: Brittanica; Việt hóa: Đức Quyền
Xuyên suốt từ Vịnh Ba Tư, Biển Đen cho đến Biển Đông, hình ảnh chiếc nút thắt cổ chai liên tục xuất hiện như một lời nhắc nhở về giới hạn của sức mạnh quốc gia. Công nghệ hiện đại có thể làm co ngắn khoảng cách hoặc tạo ra vũ khí thông minh, nhưng không thể san phẳng đồi núi, dời đổi đại dương hay thay đổi tọa độ của các eo biển hẹp. Địa lý vẫn sẽ là yếu tố nền tảng không thể lay chuyển, định hình trực tiếp các chiến lược phòng thủ và tấn công của mọi siêu cường.
Cuộc xung đột tại Iran năm 2026 hay cuộc chạy đua giành ảnh hưởng trên toàn cầu của các cường quốc không chỉ là sự va chạm về lợi ích kinh tế, mà còn là nỗ lực phá vỡ sự giam cầm của không gian vật lý. Các quốc gia sẽ tiếp tục đầu tư nguồn lực tài chính và quân sự khổng lồ để tìm cách tháo gỡ hoặc lẩn tránh chiếc thòng lọng địa lý của chính mình.
Tạo hóa đã vẽ nên bức tranh địa lý của thế giới bằng những dãy núi và vùng biển, nhưng chính con người lại đang dùng quyền lực và kinh tế để cố gắng vẽ lại những đường biên giới đó.
Đường dẫn bài viết: https://vietnambiz.vn/su-quai-go-cua-dia-ly-tu-nut-that-hormuz-den-dinh-menh-cua-cac-sieu-cuong-202632522010294.htm
In bài biếtBản quyền thuộc https://vietnambiz.vn/